3.2. Những rào cản hệ thống và sự không đồng nhất trong triển khai chương trình quản lý kháng sinh
Việc thực thi các chương trình quản lý sử dụng kháng sinh tại các cơ sở y tế tuyến tỉnh thường bộc lộ sự không đồng nhất về kết quả do chịu sự chi phối mạnh mẽ của bối cảnh tổ chức cục bộ. Bằng chứng từ các phân tích chuỗi thời gian gián đoạn cho thấy các can thiệp phản hồi thông tin do dược sĩ dẫn dắt có thể tạo ra xu hướng giảm mức tiêu thụ kháng sinh tổng thể tại một số cơ sở, nhưng tác động đối với tỷ lệ vi khuẩn không nhạy cảm lại biểu hiện những chiều hướng trái ngược nhau giữa các khoa phòng [3]. Sự suy giảm tính nhạy cảm của các chủng trực khuẩn Gram âm đối với nhóm kháng sinh phổ rộng vẫn tiếp tục diễn tiến phức tạp, phản ánh áp lực chọn lọc nội viện kéo dài và những lỗ hổng trong kiểm soát lây truyền chéo [3]. Các rào cản mang tính hệ thống như sự chênh lệch về năng lực đào tạo chuyên môn, tình trạng thiếu hụt nhân lực dược lâm sàng chuyên trách, cùng mức độ tương thích chưa cao giữa hướng dẫn quốc gia và phác đồ bệnh viện khiến việc duy trì tính bền vững của can thiệp gặp nhiều trở ngại [8]. Do đó, việc triển khai các biện pháp quản lý kháng sinh đơn lẻ mà thiếu đi sự nâng cấp đồng bộ về năng lực xét nghiệm vi sinh và quy trình kiểm soát nhiễm khuẩn sẽ khó có thể đảo ngược được xu thế gia tăng tính kháng thuốc tại các bệnh viện thứ cấp [3], [8].