2.4. Đánh giá hiệu quả tiếp cận dịch vụ và sự phối hợp giữa các tuyến
Áp dụng khung lý thuyết về khả năng tiếp cận dịch vụ y tế vào thực tiễn mạng lưới y tế cơ sở, mô hình khám chữa bệnh từ xa thể hiện rõ vai trò giảm thiểu sự phân mảnh dịch vụ giữa các tuyến điều trị. Việc kết nối trực tiếp các trạm y tế nông thôn với đội ngũ chuyên gia tuyến trên tạo điều kiện tái định hình quy trình chẩn đoán, hội chẩn và theo dõi liên tục cho người bệnh tại chỗ mà không làm phát sinh gánh nặng di chuyển tốn kém (ICE-CST, 2025; Medicor, 2024). Khi phân tích dưới góc độ công bằng y tế, công nghệ khám chữa bệnh từ xa giải quyết đáng kể khoảng cách về năng lực chuyên môn và sự thiếu hụt nhân lực trình độ cao tại các địa bàn xa xôi, đồng thời nâng cao mức độ sẵn có của các dịch vụ chăm sóc sức khỏe ban đầu (AHSJ, 2025; Medicor, 2024). Tuy nhiên, hiệu quả vận hành liên tuyến này phụ thuộc mật thiết vào tính đồng bộ của hạ tầng kỹ thuật số và mức độ thích ứng công nghệ của cả nhân viên y tế lẫn người dân nông thôn (AHSJ, 2025; ICE-CST, 2025). Do đó, việc lồng ghép y tế từ xa vào hệ thống trạm y tế cơ sở là giải pháp cốt lõi để nâng cao hiệu quả phối hợp chuyên môn và củng cố quyền tiếp cận y tế bình đẳng cho cộng đồng nông thôn.