Áp lực thiếu hụt điều dưỡng tại các tuyến y tế cơ sở và chuyên khoa
Sự gia tăng nhu cầu tuyển dụng nhân lực chăm sóc sức khỏe tại các thị trường phát triển đã thúc đẩy mạnh mẽ dòng dịch chuyển lao động điều dưỡng có trình độ ra nước ngoài. Khi các chương trình hợp tác quốc tế tạo điều kiện thuận lợi cho việc xuất khẩu nhân lực, hệ thống y tế trong nước phải đối mặt với nguy cơ suy giảm lực lượng lao động nòng cốt, đặc biệt là ở mạng lưới y tế tuyến cơ sở [3]. Khoảng trống nhân sự này không chỉ làm gián đoạn tính liên tục trong quy trình chăm sóc mà còn hạn chế nghiêm trọng khả năng đáp ứng các chuẩn mực quốc gia về y tế công cộng [3]. Tình trạng thiếu hụt nhân lực điều dưỡng chuyên môn cao tại các đơn vị y tế dự phòng và chăm sóc ban đầu dẫn đến việc phân bổ nguồn lực không đồng đều, làm gia tăng nguy cơ bất bình đẳng trong tiếp cận dịch vụ y tế đối với các nhóm dân cư dễ bị tổn thương [1]. Bên cạnh đó, việc suy giảm đội ngũ hướng dẫn lâm sàng và điều dưỡng viên giàu kinh nghiệm do dịch chuyển lao động còn tạo ra hệ lụy tiêu cực đối với công tác đào tạo thực hành cho thế hệ điều dưỡng kế cận, làm trầm trọng thêm chu kỳ thiếu hụt nguồn nhân lực có kỹ năng trong dài hạn [1]. Do đó, việc đánh giá thấu đáo tác động lan tỏa từ các chính sách xuất khẩu lao động là tiền đề quan trọng để tái thiết lập sự cân bằng bền vững cho hệ thống chăm sóc sức khỏe trong nước.