4.1. Định hình mô hình sinh kế đa dạng và thích ứng dựa vào cộng đồng
Quá trình đánh giá hiệu quả thích ứng trước hiểm họa thiên tai bão lũ bộc lộ rõ sự phức tạp trong mối quan hệ tương hỗ giữa can thiệp công trình và tính dễ bị tổn thương sinh kế. Các công trình đê kè bảo vệ khép kín tuy có khả năng giảm thiểu nguy cơ ngập lụt cho vùng lõi trung tâm nhưng lại có xu hướng làm gia tăng áp lực dòng chảy và rủi ro ngập úng sang các vùng lân cận ở khu vực nông thôn hạ lưu [7]. Sự chuyển dịch rủi ro không gian này tạo nên sự bất bình đẳng sinh thái xã hội, nơi các nhóm cư dân thu nhập thấp ven sông vừa thiếu thốn nguồn lực tài chính, vừa chịu mức độ phơi nhiễm cao trước triều cường và lũ lớn [1]. Bên cạnh đó, việc phụ thuộc hoàn toàn vào hạ tầng kiểm soát nước cơ giới thường dẫn đến sự suy giảm độ phì nhiêu của đất do thiếu bồi đắp phù sa tự nhiên. Do vậy, một chiến lược thích nghi bền vững đòi hỏi việc từ bỏ cách tiếp cận chống chịu cứng nhắc để chuyển dần sang các mô hình quản lý rủi ro tích hợp, kết hợp tôn cao nền nhà, vùng đệm thoát lũ sinh thái và đa dạng hóa nguồn thu nhập phi nông nghiệp [1], [7].