Cơ sở lý luận và khung quy phạm pháp luật về an ninh mạng
Cơ sở lý luận của pháp luật an ninh mạng phản ánh sự đan xen giữa hai tiếp cận học thuật căn bản: quản lý chủ quyền quốc gia và bảo vệ an ninh con người. Ở góc độ thứ nhất, khung pháp lý được thiết lập nhằm khẳng định chủ quyền mạng, phòng chống tội phạm công nghệ, xử lý thông tin sai lệch và duy trì trật tự xã hội (Việt Nam Hội nhập, 2025a). Hướng tiếp cận này xem an ninh mạng là công cụ bảo vệ thể chế và hệ thống thông tin. Ngược lại, quan điểm lý luận lấy cá nhân làm trung tâm xác định không gian mạng là môi trường bảo vệ quyền con người, trong đó sự an toàn và lợi ích hợp pháp của công dân được đặt ngang hàng với yêu cầu quản lý nhà nước (Việt Nam Hội nhập, 2025b). Sự khác biệt có ý nghĩa lý thuyết giữa hai tiếp cận nằm ở mức độ can thiệp hành chính đối với quyền riêng tư số. Ngoài ra, việc mở rộng phân tích sang chuẩn hóa dữ liệu cá nhân cho thấy luật an ninh mạng còn là nền tảng bảo đảm tính minh bạch và an toàn kinh tế số (Journal of Economics and Law Banking, 2025). Như vậy, hệ thống lý thuyết an ninh mạng hiện đại đòi hỏi sự dung hòa chặt chẽ giữa quyền lực công và quyền lợi cá nhân.